Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2020

OLYMPIA: NHÂN TÀI CHO NƯỚC ÚC, CÂU CHUYỆN Ở LẠI HAY VỀ NƯỚC CỐNG HIẾN.

Hình ảnh
  Sau mỗi trận chung kết Đường lên đỉnh Olympia, câu nói được sử dụng nhiều nhất không phải là những lời chúc mừng dành cho đường kim vô địch, mà là câu nói: “Chúc mừng nước Úc có thêm một nhân tài”. Hoặc là: “Ở Việt Nam sẽ bị con ông cháu cha vùi dập”. Nếu nhà vô địch của Đường lên đỉnh Olympia là một thiên tài, vậy thì Á quân, hai người đồng hạng Ba, có phải là nhân tài hay không? Rồi những nhà vô địch các cuộc thi Tuần, thi Quý, thi Tháng, có phải là nhân tài hay không? Mỗi năm, có khoảng gần 150 nhà “leo núi”, mà bất cứ một nhà leo núi nào cũng đều tài năng, giỏi giang tại ngôi trường của họ, và đa phần họ sẽ ở lại Việt Nam để học tập, làm việc và cống hiến. Chỉ một người ra đi thôi, mà họ đã bị quan cực độ, chửi bới Việt Nam rằng “để mất chất xám”, vậy hóa ra, cả Việt Nam chỉ có một nhân tài thôi à? Vậy, mỗi năm, có hàng trăm học sinh đạt các giải quốc gia và thế giới, mấy bạn đó có phải là nhân tài không? Rồi cũng có rất nhiều các thủ khoa cả đầu vào, đầu ra các trường đại họ...

BỆNH NHÂN 17: DANH DỰ, TRÁCH NHIỆM VÀ BÔI ĐEN TỔ QUỐC

Hình ảnh
  Vào tháng 2 vừa rồi, thế giới phải đối diện với một thảm họa dịch bệnh vô cùng tồi tệ và đừng quên rằng, đến nay, dịch bệnh vẫn ám ảnh thế giới bên ngoài. Hồi ấy tại phương Tây, số lượng người nhiễm và thiệt mạng liên tục tăng cao, tình hình lây nhiễm dịch bệnh tồi tệ. Lúc ấy, Việt Nam phải đối diện với hai câu hỏi hóc búa: Một là tạm ngừng nhập cảnh với toàn bộ các chuyến bay vào Việt Nam. Hai là kiểm soát luồng người nhập cảnh dựa trên sự khai báo thành khẩn về lịch trình di chuyển của họ tại các vùng có dịch Tuy nhiên, có một người, hay nói thẳng ra bệnh nhân số 17,    dịch. bất chấp quy định phòng dịch được đưa ra, khai báo không trung thực, che giấu lịch trình di chuyển, không đến cơ quan chức năng để kiểm tra y tế... Chính vì việc vô trách nhiệm với bản thân và xã hội, bệnh nhân số 17 này đã lây bệnh cho nhiều người khác, trong đó có người thân của bệnh nhân số 17 rơi vào cảnh “thập tử nhất sinh”, khiến hàng chục triệu người Việt lo lắng, lao đao, mất ăn mất ngủ. ...

CHÚNG TA ĐANG NÓI VỀ BỆNH NHÂN SỐ 17 VÀ 2 LẦN NÓI DỐI CỦA CÔ.

Hình ảnh
  Đáng lẽ ra, đến giờ phút này khi ở Việt Nam đang là tháng 9 và chắc không còn nhiều người nhớ câu chuyện xảy ra hồi tháng 3 cùng bệnh nhân số 17 có tên là Nhung, và đáng lẽ chuyện đó nên quên đi nhưng vẫn có kẻ cố tình khơi lại dòng nước đục, buộc dư luận một lần nữa phải nhắc đến. Vâng, đó là bệnh nhân số 17 và 2 lần nói dối của cô ta, một lần hãm hại đồng bào và một lần bôi nhọ danh dự Tổ quốc. Khoảng từ đầu tháng 3 năm 2020, lúc này Việt Nam vẫn chưa hề công bố dịch rộng khắp địa bàn cả nước và các ca nhiễm mới chỉ lác đác xuất hiện ở một số địa phương nhưng các biện pháp phòng dịch đã được triển khai mạnh mẽ, trong đó việc khai báo y tế khi đi về từ vùng có dịch là điều bắt buộc. Tối mùng 6 và ngày mùng 7 tháng 3, cả nước chết lặng trước thông tin một bệnh nhân trở về từ nước ngoài dương tính với covid-19. Lịch trình của cô ta như sau: N.H.N. - bệnh nhân COVID-19 thứ 17 của Việt Nam. Bệnh nhân này đã từ Hà Nội bay đi London (Anh) vào ngày 16-2. Tại thủ đô nước Anh, cô ở nhà c...

Ở VIỆT NAM, RA NGÕ GẶP ANH HÙNG

Hình ảnh
  Đất nước đã có một thế hệ anh hùng, chiến đấu và chiến thắng, hy sinh và mất mát, chẳng để và cũng chẳng cần đòi hỏi gì cao siêu cả, mà chỉ muốn thu vén chiến tranh, để được hưởng cái thành quả giản dị nhất của một ông nông dân thời bình. Chùm ảnh này chụp một người nông dân nhỏ bé bình dị, nhưng lại được xem là huyền thoại của không quân Việt Nam. Không ai tin được rằng, đây là người tiêu diệt máy bay Mỹ xuất sắc đến nỗi mà Bác Hồ phải cấm ra  trận vì sợ nhỡ hy sinh thì rất phí, rất “có lỗi với đồng bào Nam Bộ”, và phải sử dụng cho công tác đào tạo các thế hệ tiếp nối. Chòm râu của ông già này để theo đúng kiểu chòm râu của Hồ Chủ tịch, như là một sự ghi ơn đối với lãnh tụ. Việt Nam cần phải hãnh diện trưng những bức ảnh đời thường như thế này một cách kiêu hãnh, và tự hào nói rằng, đây là anh hùng của chúng ta! TPQT
Hình ảnh
  Chúng ta sống có vui không?   Nguyễn Phong Việt Tập tản văn của Nguyễn Phong Việt gồm những bài viết xoay quanh việc đi tìm hạnh phúc: Biết tập an lòng với những điều mình đang có; gia đình sẵn sàng kề bên, dù có đi đến cuối đất, cùng trời vẫn giữ “mùi… sum họp”; tạo ra một khoảng bình an ở trong tâm… Chúng ta cần một chút mất mát Nhiều năm về sau khi nhìn lại lúc mà chúng ta thật sự trưởng thành, chúng ta mới nhận ra mình cần biết ơn những tháng ngày tuyệt vọng đã trải qua trong đời. Nếu có những biến cố chắc chắn phải xảy ra trong cuộc đời của bạn, thì tin mình đi, bạn nên mong nó xảy ra càng sớm càng tốt. Khi mà bạn còn đủ khỏe mạnh, đủ thời gian để vượt qua và đủ sự ngang tàng để bất chấp. Còn nếu nó xảy ra khi tuổi bạn đã cao, sức khỏe đã kém và nỗi buồn đau thì quen học cách gặm nhấm một mình, đó mới thật sự là bi kịch. Chúng ta cần một chút mất mát... Không ai mong cuộc đời mình sẽ mất mát, dù là ít ỏi đến mức nào. Nhưng, một con người không trải qua mất mát thường là...

Thất bại là gia vị của cuộc sống

Hình ảnh
  Tôi gặp lại anh trong một buổi chiều hè nóng bức, cái tiết trời đặc sản của dải đất miền trung vào giữa tháng 8. Ánh nắng gắt gao chẳng thể làm tan đi nụ cười tươi và hiền lành của anh, bởi anh cũng như tôi đang cầm trên tay giấy báo nhập học NEU. Hơn tôi 2 tuổi, nghĩa là anh đã 3 lần trải nghiệm kì thi đại học. Anh kể rằng 2 lần thất bại trước đã lấy đi của anh bao nhiêu hi vọng, thất bại nối tiếp thất bại như khiến anh chìm hẳn trong sự vô vọng, nhưng nó cũng là kinh nghiệm xương máu để anh có thể thử thách thêm lần nữa. Và anh cũng đã thành công với bao quyết tâm, cố gắng và nỗ lực của mình. Đỗ vào NEU, đó là niềm tự hào và hạnh phúc trào dâng trong mỗi chúng tôi, nhưng đối với anh thì còn hơn thế, vì sau bao nhiêu cố gắng vượt qua nỗi đau của sự thất bại thì cuối cùng anh đã chạm đến được ước mơ của mình. Hóa ra, thất bại không phải thứ ma lực đen tối nhấn chìm con người xuống đáy vực thẳm mà đó là một thứ “gia vị” của cuộc sống, không có thất bại chúng ta chẳng thể có được t...